Saturday, March 19, 2011

Thử thách mới, khó khăn mới và những suy nghĩ đã cũ

Nói ra thì có vẻ hơi chõi nhau, nhưng dường như đó là thực tế của những ngày này.
Thứ hai này là sẽ bước vào một chuỗi những ngày bận rộn, căng thẳng nhất: interview với những công ty ở Silicon Valley, hoàn thành nốt cái proj chưa đâu tới đâu, 1 lời hứa + trách nhiệm,....  tóm lại là sẽ tiếp tục bước tiếp trên một con đường lạ. Và nếu như vậy thì cứ bước tới trước hết sức mình đã.

Dành được một vài phút nói chuyêện ới hai người bạn, hai người, nhưng cùng 1 câu chuyện. Có lẽ không gì buồn bằng việc mình muốn ở bên cạnh một người nào đó nhưng họ chỉ xem mình nhẹ hơn 1 chiếc lá... Và dù là ta biết là dại, nhưng vẫn sẽ cứ buồn vu vơ như vậy...

Lúc nào lựa chọn giữa cái mình muốn và có đều khó cả :)


Vẫn là một cuối tuần bận rộn, chỉ đủ thời gian để giặt đồ ở nhà, còn lại thì ở hẳn trên lab và đọc vài bài viết, nhiều nhất là về sự hy sinh của những con người ở Nhật.... để tự thấy là mình còn nhỏ bé lắm. :)

Dù sao thì cũng làm được vài việc có ích trong cuối tuần này.

:D

Monday, March 7, 2011

Set a mile stone, but you must continue

Received my NOC offer today. Glad, but first, it's pretty much thanks to the ex-NOC seniors, Mr.Huy, for example; my senior and adviser, Mr.Nam, my teachers, Ms. Lim and Prof. Damith for their help with the application. I am really grateful

This is a big mile stone, and I can't turn back now! Also, the challenge is dead ahead, as I need to keep my fluctuating interest and attitude constant for the next 1 year in SV.

The trouble, or worries is, perhaps my relationship with friends here. We won't see each other for a long time, and I don't know how I am to keep the friendship... Plus, family will also be a worry... Will I come back on time, or................

Too many trouble thing, beside the financial problem... It's surely a trade off, a big one. But I guess we can't do anything meaningful w/o such trade off.

Just hope for the best, I guess.

Perhaps we meet again, in US.....

Saturday, March 5, 2011

Even if time stops

Suddenly found myself looking at those albums again... It was a habit, sometimes good, sometimes bad, cuz photos are "slices" of memories, whose nature can be heart-warming as well as, well, broken.

Once, I learned that all matters in this world won't simply "disappear", but rather, they transform into other matters. Perhaps, 'habit' is also some kind of matter as well, since it transformed from writing to taking photo. :D

And the fact is while some photos are happy moments, most of those I 've reminds me of a space which is currently empty and won't easily be filled again. Like friends, really close friends from high school, teammates from various proj and cca events, others people also...

I just crossed my mind that I wanna be in the same team again, planning, doing stuffs again, back 2 back...

Well, but in reality, we change, and there's neither an obligation nor a common goal to strive for anymore, so, well...

And even if time stops, meeting the same people every single day 'll become boring, I guess.


..
Still wanna compare now & then, but, well, it's non-comparable :)
:D

Saturday, February 5, 2011

Cho và nhận

Different degree of love is worth giving back, some time :)

Người ta nói cho đi sẽ là nhận lại nhiều. Nhưng cho đi mà không nhận về cái gì thì sẽ thế nào ?

Nói chuyện với một người bạn, tôi tự đặt ra một câu hỏi như vậy. Uh thì mình là người mà, cũng có lúc ích kỉ, chứ đâu thể nào chỉ biết cho thôi... Và dù là cho một cách vô điều kiện thì đến 1 lúc nào đó cũng sẽ thấy mệt mỏi, chán nản... Cứ tưởng tượng bạn là một cái thác nước nhó, có khả năng đem dòng nước mát đi khắp nơi, đến cả những con người xa lạ nữa. Nhưng cái thác nước sẽ cạn đi mau chóng nếu không có gió và mây đem mưa đến tiếp nước cho nó nơi thượng nguồn. Con người cũng vậy, nếu có thể đem tấm lòng mình cho không thì chắc chỉ có những nhân vật cổ tích thôi...

Và tự nhiên mình nghĩ mình may mắn, vì những t/c mình đem cho đi cũng quay trở lại, không hoàn toàn thì cũng là một phần, và dù là không phải người nào cũng làm như vậy nữa. Và may mắn vì có những người sẵn sàng cho mình thật nhiều, đổi lại chỉ để thấy mình khỏe mạnh, vui vẻ là được - là gia đình, ba mẹ....

Còn nếu chẳng may không được đáp lại thì sao nhỉ ? Câu hỏi này chắc chỉ có mình là hiểu nhất, khi mà đặt bản thân vào vị trí của cái người cho ấy...

Năm mới cũng không viết dài và linh tính, chỉ là một chút suy ngẫm đầu năm thôi. Kèm theo đó là lời cảm ơn những người đã gửi lại một chút t/c mà mình cho đi, là gia đình, bạn bè hay gì gì đó :)

Nếu có một phút lặng yên, bạn hãy thử nghĩ xem nhé :)

Friday, January 28, 2011

Let's paint the horizon

Another week have passed. A hard week, in many ways.
Though I was used to working hard, the first 3 days of the week was more challenging than most, handling the presentation at one end and working with the upcoming events of next month, and the month after that, on the other hand.

Though, it turned out okay. Perhaps I still lack a bit of trust, enough to start working myself and keep pushing other quite roughly... but I don't regret doing so :) Somebody has to light the spark, and work hard to keep it burning for a while. :) It takes some toll on my health, but I can still handle it, I guess :)

And yet, the three days was rewarding. I was able to read, talk and write more than what I usually do, partly because of the team. I also saw that people do radiate their personality around them, be it friendly, composed or passionate. Got some real laugh also, the things I haven't found for a while back :D

On the other hand, felt something melting already (hope my guess was correct) :D Still striving to see that smile again and again, although I don't have the expense to spend time a lot :P

:) Still got the Nautilus shell to draw, and a handful of things for the weekends, but I 'll try my best :)

As opposed to my new "pinkish" friend, let's paint the world blue, and walk towards that horizon :)

Saturday, January 22, 2011

The power of words

"Less is more" - That's one of the famous quote that those from design school taught me. And by the time I understand that, I also realized how powerful a single word can be...

For example, changing your speech from "I told you I 'll be busy." to "I 'll be busy, as I have told you before" would mean entirely different thing to the listener, with the former like an angry yell. On the other hand, saying "I will not be very free" also hint the same idea, but it actually suggest a possibility of being free, which is not bad.

Hence, I guess we will have to choose our world very carefully, as words, however small the can be, can be wings that lift one's spirit up, or knives that cut through them...

But occasionally, words alone can't express certain things. :)

Monday, January 17, 2011

Thật và giả

Đã có bao giờ bạn thử đếm xem mình cười bao nhiêu lần trong một ngày, và cười như thế nào?
Trong số đó, có bao nhiêu là lần bạn thật sự phá lên cười vì vui, vì sung sướng; bao nhiêu lần bạn cười một cách xã giao, để làm ra vẻ mình thân thiện và dễ gần; bao nhiêu lần bàn cười để quên đi một chuyện gì đó làm bạn bận lòng...

Và nụ cười cũng có nhiều sắc thái. Nhiều khi những nụ cười mỉm lại ẩn chứa nhiều ý nghĩa khác...
=))