Friday, December 31, 2010

1st moments of 2011

Take within the 1st hour

Got a sms from home, as always, the 1st one that i get in any special day other thay my bday :) talked to my little sis a bit, feeling a little nostalgic :D

A card from a friend, who is gradually become quite special to me. Dare not say anything else, as I am still unsure whether I am still mixing pass and present, but i do appreciate the companionship and the :)

Chat with another friend, and my co-worker, in some ways, i think I open myself faster these days, gotta try personality test to confirm that :P but 1 year compared to 3 years is obviously fast :D

Another sms. "forget", i don't think i can do it. but i think i don't really put my heart into hating sb for long. still good to have sb to argue with, in some ways.

Another with some other wishes from others that I really care about :D

That's a good start, isn't it :)

Góp nhặt

Vậy là hết 1 năm rồi. Năm nay cũng nhiều suy nghĩ, có khi còn nhiều hơn năm ngoái, đủ để khoảng thời gian ngồi 1 mình có thể gom lại thành

25/12, 31/12, buổi sáng vùi đầu trên COM lab và tối lên cty làm. Lựa chọn của mình, hị vọng mốt chút hi sinh trong năm cũ sẽ giúp nhiều trong năm mới.

Chưa quên nhiều được, nhưng đang quên dần, và chắc cũng như quy luật của hàm số mũ, có quên thì cũng ko thể nào quên hết được. Ko rõ, vì nó không phải là 1 điều logic.

Mình cần thêm thời gian để chuẩn bị. Kinh nghiệm và khả năng thôi chưa đủ, còn phải có tinh thần và kỉ luật nữa. Và đó là hai thứ mình cần giữ ổn định hơn cả.

Mình đang vội vàng với 1 số cái, do cảm tính, do thói quen... Và chính vì vậy mà lung lay. Phải suy nghĩ thật kĩ trước khi lựa chọn :)

Năm mới, cơ hội nhiều hơn, nhưng trước khi nắm lấy chúng, phải bình tĩnh nhìn thấy cái trade-off của mình :)
Và phải luôn biết dành thời gian cho gia đình, bạn bè :)

Thursday, December 30, 2010

I see

I'd be bad to jump to conclusion
But it'd be even worse to ignore the facts
...
Temporarily ?
maybe what I need to hear is "Told u so"...

Friday, December 24, 2010

Viết linh tinh

:P bây giờ có người thấy mình viết lại bảo lạ
Chắc là từ cái hồi mình còn viết nhiều (và viết hay) tới giờ cũng lâu lắm rồi :D
Đã từng có lúc chỉ cần nhắm mắt lại là có thể tìm đến 1 thế giới khác, nơi mà minh có cái "sức mạnh" ngưng thời gian lại hoặc kéo nó tới-lui để dõi theo từng nhân vật, từng con người trong một cái thế giới được phác họa bằng suy nghĩ :D

Lúc này thì tâm hồn cũng khá là khô rồi :-? về sau này toàn viết những cái note "chiêm nghiệm" mà thực ra là than thở về cuộc sống 8->,còn hay nhất thì chắc là mấy cái technical guide :P
thôi thì thôi vậy, hôm nay tự nhiên lạc trở lại cái thế giới đó, nhưng mà không biết bao giờ mới  "đi lạc" trở lại 8->

5. - 4. - 3. - 2. -1. - 2 - 1 - 2....

Vì trái đất tròn.....

US - Một ngày tuyết rơi
--------------------------
5. - 4. - 3. - 2. -1. - 2 - 1 - 2.... vừa lướt qua từng nốt nhạc, tay Vy vừa gõ nhẹ những giai điệu quen thuộc trên chiếc ghế xe buýt. Ngoài trời tuyết đang rơi, và người ta lũ lượt kéo về nhà chuẩn bị đón Giáng sinh. Cái lạnh của những ngày đông khiến người ta càng nóng lòng muốn về nhà với những người thân yêu trong cái ngày quan trọng này. Và cái lạnh cũng làm cho  Vy mau chóng muốn đến Detroit Metro Airport để bắt chuyến bay của mình. Năm nay, cô quyết định sẽ không ở nhà đón Giáng sinh với gia đình nữa, mà sẽ dành những ngày nghỉ của mình tại VN.

Gia đình Vy đến Michigan đã được gần 4 năm, khoảng thời gian vừa đủ để cô thích nghi với cuộc sống ở đây, nhưng không phải quá dài. Có lẽ vì vậy mà cô vẫn giữ những thói quen cũ: uống chocolate nóng bắt đâu một ngày mới, đi bộ trong MSU thay vì đi bằng campus bus và chơi piano... và chừng ấy thơi gian cũng chưa làm thay đổi được thói quen kì lạ nhất của cô: lúc nào cũng nở một nụ cười rất tươi, dù trong lòng có đang cảm thấy thế nào đi nữa...

“...We have successfully taken off. You may release your seat-belt now...”
Vy nhìn ra của sổ, và mỉm cười rồi cô lại sắp trở về...


TP.HCM - Một ngày nắng
--------------------------
Nguyên bước vội vào văn phòng, nở một nụ cười quen thuộc đáp lại những lời chào từ những người đồng nghiệp. Hôm nay anh rất vui vì đã hoàn thành xong được một hợp đồng lớn. Và như vậy anh và các bạn đồng nghiệp của mình có thể yên tâm mà nghỉ ngơi trong kì Giáng sinh này, một việc xa xỉ với nhân viên công ty anh. Sau khi thông báo tin vui này cho cả văn phòng, anh vội vàng ra về, leo lên xe.

Đồng hồ điểm 6h, anh muộn mất rồi….

Anh nhấn ga, chạy nhanh hơn một chút để và lục lọi trong trí nhớ mình những con đường tắt để thoát hỏi dòng xe cộ đông đúc của Sài Gòn. Anh không thích muộn mất một cái gì, dù là công việc hay là sở thích ghé vào quán cafe quen thuộc. Đó là điểm mạnh và cũng là "căn bệnh không bao giờ chữa khỏi" của anh, như một người bạn đã từng nói.

Nằm trên một con đường một chiều yên tĩnh, rợp bóng những hành me, anh dừng xe lại trước quán cà phê ưa thích. Trễ mất một tiếng!

Và anh bất ngờ khi biết chỗ ngồi ưa thích của mình đã có người lấy mất. Ừ thì anh đến muộn, nhưng thường ít ai ngồi chỗ đó lằm, vì nó nằm lọt thỏm trong một góc và tầm nhìn thì bị chắn lại bởi cây piano đen ở giữa quán. Nếu nói là muốn ngồi nhìn người ta chơi piano cũng không phải, bởi vì chỗ ngồi của anh chỉ có thể nhìn thầy một bên của cây piano mà thôi, không thấy người chơi mà cũng chẳng thấy được toàn bộ cây piano. Thế nên thường chỉ có anh là người duy nhất chọn chỗ ngồi này.

Anh có lý do của mình khi chọn chỗ ngồi trong số những chỗ ngồi xung quanh cây piano, vì nó tình cờ trùng với chỗ mà anh hay ngồi nghe piano lúc trước. Cũng cây piano đó, nhưng ở một nơi khắc, một căn phòng ánh sáng, và đằng sau cây piano là một khoảng sân đầy nằng... Lý do anh cất công tìm đến cái quán nhỏ này cũng chính là vì cây piano - một kỉ niệm.

Tp.HCM - một ngày không mây
--------------------------
Nguyên ngồi im lặng nghe bài Last Christmas, và mặc dù anh phản đối việc chơi một bài nhạc "bi quan" như vậy vào đêm Giáng sinh, anh vẫn thấy nó hay. Trong một khoảnh khắc, những muộn phiền của anh chợt tan biến, trong không gian chỉ còn tại tiếng nhạc ngân nhẹ....

Bài Last Christmas kết thúc
5. - 4. - 3. - 2. -1. - 2 - 1 - 2.... cô bạn của anh đang nhẩm lại một bài nhạc khác.

- Vy chơi bài gì tiếp vậy ?
- Cannon in D :D Vy vẫn chưa chơi được :P
:D

Vy nở một nụ cười quen thuộc, vài phút tới Nguyên sẽ làm con "chuột thí nghiệm" cho cô, phải nghe một bài nhạc tập đánh theo những cách dở nhất có thể, và Nguyên sẽ phải ngồi ngoan ngoãn nghe, không được than vãn lấy một lời.

Những buổi tập nhạc của Vy đã diễn ra như thế. Kể từ khi cả đội tuyển toán được cho nghỉ và kéo sang nhà Vy chơi, để cô hãnh diện chơi piano trước con mắt khâm phục của lũ bạn. Duy chỉ có Nguyên là không tiếc lời chê bai. Và thế là, như một hành động trừng phạt, cô bắt tên nói nhiều đấy ngồi im nghe mình tập piano. Thấm thoát cũng ba năm rồi...

Nhưng từ ngày mai sẽ không như thế nữa, ngày mai cô và gia đình sẽ lên đường sang Michigan. Một chuyến đi không hẹn ngày trở lại, và cô sẽ để lại mọi thứ ở lại nơi này... cả cây piano, cả những kỉ niệm… cô sẽ bỏ lại tất cả
Tập xong Vy tặng Nguyên một cái bao thư và đi cùng Nguyên một đoạn. Trời lạnh, Vy cố tình đi cạnh bên Nguyên, bảo là "để cho ấm", nhưng thực sự cô muốn kéo dài những giây phút cuối cùng này...


Tp.HCM - một ngày mưa
--------------------------
Nguyên đi lang thang trên con đường vắng, mặc kệ nước mưa đã làm ướt nhòe bức thư trong tay anh. Trong đầu Nguyên tự tìm hết đủ mọi lý do để giải thích cho bức thư ấy, nhưng không thể, vì cái thực tế trong bức thư khác hẳn cái thực tế mà anh vừa trải qua hôm qua. Trong bức thư mà Vy gửi anh là những lời chào tạm biệt, và những giải thích của cô về việc không nói với anh sớm hơn: "Vy hi vọng là những nỗi buồn của  Nguyên sẽ được niềm vui của Giáng sinh đem đi hết J"... Đó là  Vy, luôn bướng bỉnh cười trong bất kí mọi hoàn cảnh nào. Nhưng làm sao Nguyên vui cho được....


Mất một thời gian, Nguyên cũng quen dần với sự trống trải Vy để lại, anh tập trung vào công việc. Anh hỏi thăm được nơi cây piano được bán đến - một quán cà phê nhỏ giữa lòng thành phố, và hằng tuần, sau những giờ làm việc căng thẳng, anh lại đến đây ngồi nhâm nhi cà phê và nghe người ta chơi piano. Người chơi piano là anh phục vụ quán - một sinh viện Nhạc viện thành phố. Anh chơi hay, thậm chí là quá tuyệt vời là đằng khác. Nguyên thích nghe những giai điệu đó, nhưng anh vẫn nhớ những nốt nhạc lỗi nhip ngày nào... Có những lúc Nguyên tưởng mình đã quên được, nhưng những tình cảm cứ đến rồi đi, để mỗi Giáng sinh anh lại lặng lẽ ngồi một mình, hôm nay chắc cũng sẽ như vậy...

Bước vào phía trong quán, Nguyên chọn một chỗ ngồi khác và gọi một ly cappuccino. Chỗ ngồi của anh trống, nhưng trên bàn có một ly chocolate, đánh dấu đã có người ngồi. Nơi Nguyên ngồi gần khoảng sần rộng nhìn ra phía ngoài, nhưng nhìn vào trong thì chỉ thấy được phía trước cây piano mà thôi.

Tiếng nhạc Last Christmas vang lên, Nguyên nhắm mắt, chìm vào trong những giai điệu êm ái, cho đến khi anh phục vụ gọi anh

- Ơ, hôm nay anh không chơi đàn ah? - Nguyên hỏi.
- Không ạ, hôm nay có một cô gái đến, hỏi chủ quán rằng mình có thể chơi một vài bản nhạc trên cây piano cũ được không

Nguyên sững người, anh đứng dậy, đi về phía cây piano đúng vào lúc bài Last Chirstmas kết thúc

- "... 5. - 4. - 3. - 2. -1. - 2 - 1 - 2...."

Thursday, December 23, 2010

Leo núi


Vậy là cuộc hành trình đầy sóng gió của năm 2010 sắp đến hồi kết thúc tại 1 điểm. Và từ điểm đến đó, mình có dịp dừng lại, nhìn về đằng sau.

Có người từng nói: "Life is about the journey, not about the destination". Nhưng có lẽ, ở một mức nào đó thì cái điểm kết thúc cũng quan trọng không kém, vì chỉ có ở đúng cao độ thì người ta mới quan sát được hết những nơi mà mình đặt dấu chân qua. Dĩ nhiên, ko phải đứng trên đình cao thành công thì thấy hết, và đứng ở dưới đáy bùn thì không thấy gì cả... Và chuyến hành trình năm nay kết thúc ở lưng chừng 1 con dốc như vậy.

Năm nay chỗ mình dừng lại thấp hơn, thật ra cũng không quá thấp để mình phàn nàn, nhưng cái quan trọng là cảm giác ấm áp. Hình như càng leo lên cao, người ta càng thấy lạnh, khó thở hơn, và cũng có thấy ít những người bạn đồng hành hơn. Đứng ở dưới này, thấp 1 tí, nhưng mà thấy vui hơn.

Đã từng có lúc vài tuần là lon ton trên yahoo, rồi group chat, nói chuyện linh tinh vs nhau. Rồi tụ tập nấu ăn, xem phìm, ăn sinh nhật... năm nay quá bận, có lẽ từ hồi mình quyết định đẩy nhanh nhịp sống của mình (chắc dạo intern hồi hè) :-?. Về sau thì cái thời gian đó thay bằng việc đi meeting, meeting, và meeting =.=" Cho tới cách đây chừng tháng thôi thì vẫn còn trong cái vòng xoay luẩn quẩn đó... Và có lẽ dù mình ko cảm thấy gì vì quá bận rộn với công việc, mình đã bắt đấu cảm thấy "lạnh", mặc dù có mặc mấy lớp áo...

Mãi tận gần đây :)

Saturday, December 18, 2010

1 down, 6 more to go

Oh, vậy là code liên tục được 2 ngày rồi, tính ra thì cũng có ngủ 4 tiếng đồng hồ, nhung mà mơ thấy ác mộng và trời mưa -> lạnh run nên cũng chẳng dễ chịu mấy.

Chắc cũng phải lâu rồi mới cảm thấy áp lực công việc kinh khủng thế này, mặc dù lúc này là vacation ở NUS, nhựng lại là giờ bận rộn nhật trong năm của ICS....
Bị gọi là phí sức, nhưng mà mình không thể làm gì ra hồn nếu không tập trung liên tục 20-30h thế này, haiz, kết quả là không trả lời email, đt hay bất cứ thứ gì khác, rồi lại bị nói này nọ...
Không vui lắm, vì trong số những người cằn nhằn vs mình có 1 số người mình ko thích...
Btw, tự cho mình vài tiếng nghỉ ngơi, nghe nhạc vậy, may thì ngủ được

Một ngày mưa....

Sunday, December 12, 2010

linh tinh

I barely feel like myself these days...
things kept slipping away, just like a bar of in hands soaked in the rain.
couldn't even get myself to sit down and think seriously.

there is no pressure, that's true
and the relaxing atmosphere make me feel unease....

somehow, it's better to be running in the storm rather than laying under the sunshine.

Tuesday, December 7, 2010

Khăn tay

Một ngày đầu tháng mười hai, cũng như bao nhiêu bạn bè khác, tôi cũng dọn dẹp lại phòng của mình. Chỉ có điều là trong khi lũ bạn tôi vui mừng vì sắp được bay về Việt Nam, rồi đi chơi này nọ thì tôi đang chuẩn bị cho một khoảng thời gian bận rộn. Tháng mười hai của tôi sẽ không là những ngày rong chơi khắp các nẻo đường ở thành phố, cũng chẳng phải là những ngày nghỉ ngơi ở nhà… đơn giản, tháng mười hai này sẽ là chuỗi những ngày đi làm, đi học, bình thường như những tháng trước đó mà thôi…

Có lẽ ngày hôm đó sẽ trôi qua một cách bình thường như vậy nếu tôi không tình cờ mở vali ra để cất bớt một số thứ. Trong chiếc vali màu đỏ, tôi chợt nhận ra một vật quen thuộc: một chiếc khăn tay đã bạc màu. Đó chắc là món đồ cũ nhất trong số những thứ tôi cất làm kỉ niệm, đơn giản vì nó đã ở bên tôi được hơn gần sáu, bảy năm rồi.



Một ngày thành phố trở lạnh, có thể có cả mưa nữa. Ba hay mẹ sẽ nhắc tôi đem chiếc khăn tay khi đi học, uống thêm mấy viên thuốc và mặc áo lạnh, vì cứ mỗi lần trời lạnh như vậy là tôi lại ho và sổ mũi không ngừng… Trung bình tôi chỉ dùng một món đồ được 1 năm là làm hư nó, nhưng cái khăn này là một ngoại lệ. Nó ở bên tôi trọn một khoảng thời gian dài, từ những ngày đầu tiên tôi ngồi co ro trong cái phòng học có máy lạnh ở trường cấp hai, những buổi chạy vội từ bến xe buýt đến lớp dưới cơn mưa xám xịt, những hôm tôi làm “thí nghiệm” với hai cái lu nước trên sân thượng nhà để rồi sáng hôm sau nằm liệt giường vì sốt… cứ như vậy, cái khăn ở bên tôi những lần tôi ho hen, cảm sốt... Thời gian đã làm cái khăn chuyển từ mềm mượt sang sần sùi, màu sắc thì cũng đã phai gần hết. Thế nhưng tôi vẫn giữ nó lại, để rồi khi tôi chào tạm biệt gia đình lên máy bay sang Singapore vào năm ngoái, nó vẫn nằm gọn trong túi tôi…

Đến tận bây giờ tôi cũng không hiểu rõ được tại sao tôi không vứt cái khăn đi như những món đồ khác mỗi lần tôi dọn phòng, vì đến giờ thì nó đã không còn dùng được nữa, và thường thì tôi sẽ vứt những món đồ như vậy đi. Có lẽ là ở một phần nào đó trong suy nghĩ của tôi, cái khăn gắn với những kỉ niệm về gia đình, về cách mà ba mẹ, ông bà nội và mấy cô lo cho tôi…

Thành thật mà nói, tôi không có nhiều kỉ niệm đẹp đẽ về tuổi thơ giống như trong những quyển sách, những truyện hay bài văn viết về thời thơ ấu, một phần vì tuổi thơ của tôi gần như gói gọn trong mảnh đất chật chội của thành phố với những chuỗi ngày lặp đi lặp lại, nhưng nguyên nhân chính là tôi không có khả năng nhớ nhiều. Những kỉ niệm của tôi, nếu không có hình ảnh hay cái gì đó hữu hình để ghi lại thì sẽ nhạt nhòa đi rất nhanh… Cái khăn chắc là một trong những vật hiếm hoi như vậy.

Có những hôm tôi sốt cao, bà nội, cô hai hay cô ba sẽ là người cạo gió, nấu cháo cho tôi ăn. Hay mẹ sẽ xin đổi giờ làm để trưa về kiểm tra xem tôi còn sốt hay không, ba thì sẽ bắt tôi uống  thuốc… Và dù mọi người đang bực mình vì tôi vừa phá hỏng cái gì đấy, nhưng nếu tôi bị bệnh thì sẽ quên hết mà lo cho tôi… Và đến lúc tôi khỏe lại, đi học được thì ba hay mẹ cũng sẽ không quên nhắc tôi đem cái khăn để phòng sổ mũi hay ho gì đấy cũng có cái mà dùng.
Một năm rưỡi, đi học xa, tôi tự học cách chăm sóc cho mình. Nếu nhẹ thì tôi có thể tự mua thuốc uống, còn nặng lắm thì cũng chỉ cần đi một tí là đến bệnh viện rồi. Tôi cũng bớt ho hen và cái khăn cũng ít được dùng đến dần, cho đến khi tôi cất nó vào trong vali.
Và có lẽ tôi sẽ quên mất sự tồn tại của nó, cũng như những sự chăm sóc ân cần mà gia đình dành cho tôi nếu không có một ngày như vậy…

Tháng mười hai này tôi không về, và chưa chắc tết này sẽ về được… Và trời thì đang trở lạnh thì phải… Chỉ mong mọi người ở nhà sẽ vẫn khỏe, và mong tôi sẽ tìm được vé đi về vào tết này…
Ngày… tháng… năm
Singapore

Saturday, December 4, 2010

Halt

=.=" tình hình là sắp tới phải tập kiềm chế 1 số cảm xúc lại, như anger, irritation và đặc biệt là ko đc những cái impulsive feeling take over suy nghĩ của mình.

Friday, December 3, 2010

Vô tư... hay vô tâm?

Tự đặt ra câu hỏi này sau khi đọc xong email ở nhà gửi sang.....

Thursday, December 2, 2010

Những lý do của tôi

Mới thi xong thôi, chưa hết một ngày mà sao tôi đã thấy trống trải quá.
Buổi chiều, trời mưa to ướt hết đảo Pulau Ubin, tôi và thằng bạn đi tiền trạm cho chuyến đi chơi ngày hôm nay dưới cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt Mệt mỏi, ướt, lạnh... tôi đang viêm họng, nhưng lúc đó thì sao bệnh tình cứ đi đâu mất...
Về đến nhà thì khác. Việc làm xong, tôi không dám ở lại trong phòng. Ở trong phòng không đơn độc, vì có bạn cùng phòng của tôi, nhưng tôi vẫn muốn đi ra ngoài, lên SoC, tìm một góc yên tĩnh. Nhưng lại có một nhóm bạn khác tôi quen lên đấy ngồi xem phim, nói cười vui vẻ lắm...

Tôi lấy công việc của tuần sau ra làm. Phải tranh thủ, tôi chỉ còn 2 ngày để vui chơi thôi, rồi sau đó là thời khóa biểu kín việc. Tôi muốn làm cho mình thật bận rộn.

Nhiều người, kể cả ba mẹ tôi, hay hỏi tôi là tại sao lại cố gắng làm quá nhiều việc như vậy, và tôi thì không biết trả lời thế nào. Có thế tôi là một con người không thấy thoải mái khi ngồi không, tham việc; có thể tôi là con người biết suy nghĩ cho tương lai, chăm chỉ; có thể tôi làm việc vì tôi sợ việc trải qua những khoảng lặng trong cuộc sống của mình, hay chỉ đơn giản là tôi làm vì tôi thích. Bạn có thể đoán lý do của tôi, nhưng tôi thì không biết tại sao tôi làm như vậy...

Những con chữ nghẹn vào nhau, càng ngày vốn từ vựng của tôi càng ít, cùng lúc với nhịp sống của tôi nhanh lên... Biết nói thế nào nhỉ! Tôi cảm thấy mình không nhận thức được ý nghĩa của sự tồn tại của tôi nữa rồi...
Dạo này một số người tôi rất quý, mà chính xác là gần như tất cả những người tôi quý đang gặp những vấn đề. Tính cảm có, công việc có, học tập có, gia đình cũng có nốt.. Và tôi thì chẳng làm gì hơn được cho họ ngoài việc gửi đi những lời động viên... Bây giờ thì cũng chẳng thể ngồi nghe bạn nói và cũng chẳng thể để bạn dựa vào mà khóc hay là đùa cho bạn vui lên nhỉ !... Và cái cảm giác bất lực nhìn những người mình yêu quý buồn không dễ chịu chút nào..

Có nhiều lúc tôi tự hỏi rằng mục đích sống của tôi là gì, và một vài thời điểm trong số đó tôi trả lời là làm cho người khác hạnh phúc. Cuộc sống này bất công mà, tại sao tôi không thể làm cho nó tươi sáng hơn dù chỉ một tí thôi, đúng không. Vì thế mà tôi làm những gì mà tôi đang làm: welfare, mentoring, clinic session, FOC,... tôi chỉ mong muốn làm cho một ai đó vui hơn, sống tốt hơn mà thôi
Và tôi đang thất vọng, khi thấy những người tôi quan tâm nhất đang buồn như vậy.

Vui lên bạn nhé, vì mỗi lúc đống hồ điiểm 12 giờ đêm là một ngày mới, Ngày hôm đó sẽ không phải là ngày hôm qua nhiều nuối tiếc, cũng không phải là ngày mai với những lo toan. Đó là ngày hôm nay, lúc mà bạn có biến những tiếc nuối, buồn chán đó thành sức mạnh để tạo ra một ngày mai vui tươi hơn cho mình. Vâng, cho bạn, không phải là cho tôi.

Tôi cố làm một món quá để cheer up mọi người, nhưng không được, có lẽ vì bản thân tôi cũng đang buồn. Ngồi vào bàn vẽ, tôi cũng chỉ vẽ được một bầu trời, tuyết trắng, còn lại là một khoảng không trống rỗng... Thôi thì mượn tạm hình ảnh có sẵn vậy

:)


Tối nay ăn rồi ngủ sớm, mai dậy sớm làm cho xong cái list. Ngày mai là phải vui trở lại, vì không ai buồn mà có thế làm người khác vui được cả :)