Tuesday, October 19, 2010
Chỉ thấy được khi dừng lại
Tôi từng nghe một câu chuyện thế này:
Hai người bạn đi cùng trên bờ biển. Một người nói với bạn mình: "Bạn biết không, tôi rất vui vì đã có thể đi cùng bạn trên những con đường của cuộc đời này".
Người kia ngoái đầu nhìn lại và hơi bối rối. Đúng là có những đoạn có hay dấu chân người cùng đi bên nhau, nhưng có những đoạn chỉ còn lại một, và đó là những lúc mà anh ta ở trong tình thế khó khăn nhất". Anh ta thắc mắc hỏi bạn mình: "Tại sao lại thế ?".
Người bạn kia chỉ mỉm cười: "Bạn không nhớ sao, những lúc ấy tôi cho cho bạn mượn đôi chân và cõng bạn đi trên lưng đấy".
Đó là một câu chuyện tôi đọc cách đây không lâu, nhưng có lẽ tới giờ tôi mới thấm thía được.
Tôi không thật sự biết quý trọng sự giúp đỡ, tự nhận là vậy. Có lẽ tôi vẫn bị những việc trong quá khứ ám ảnh... quá tin tưởng và phụ thuộc vào một người để rồi suy sụp khi người đó ra đi không trở lại. Và từ đó tôi bắt đầu tự lo cho bản thân mình, không màng là có ai có thể giúp tôi hay không. Đến bây giờ vẫn vậy...
Hình như vì vậy mà tôi không nhớ lắm những việc người khác làm cho tôi. Cảm ơn thì có đây, vì tôi tự tập cách nói "Thank you!" mỗi khi người ta làm gì đó cho mình, cả mỉm cười nữa... Nhưng thực sự tôi không nhớ đâu, chỉ một buổi tối là có thể quên hết. Và tôi coi đó như là một favor nhiều hơn - favor tức là mình nhận thì phải tìm cách trả.
Cũng may là tôi thích giúp người khác và (tương đối) là không đòi hỏi gì in return cả, tôi nghĩ vậy. Vì vậy tới giờ vẫn chưa ai nói tôi ích kỉ cả... nhưng vô tâm thì nhiều rồi
Hôm nay, buổi sáng thằng bạn thân nhắn cho tôi một cái tin, nội dung cũng cười cợt và đùa thôi. Nhưng ngày nào nó cũng chịu khó ngồi nói chuyện, chọc tôi cười cả. Thực sự, nếu không có nó thì những nỗi buồn trong lòng tôi sẽ chẳng biết tiêu hóa thế nào khi mà tôi không vui để mà quên phắc chúng.
Ba tôi cũng hay gửi những tin nhắn cho tôi. Ba biết tôi không thích trả lời email, và cũng quá bận rộn để thực hiện một cuộc điện thoại như bao đứa du học sinh khác. Một tin nhắn trị giá 3000VND, đơn giản, nhiều khi là cộc lốc để bảo tôi làm này làm nọ. Nhưng nói cho cùng cũng chỉ tóm gọn "Con nhớ giữ sức khỏe, cần gì cứ nói với gia đình"... Tôi biết nhưng tới giờ vẫn chưa nghĩ ra cách nào làm được
Mấy chị họ của tôi, thật sự cũng không thân nhiều lắm, nhưng luôn động viên, gợi chuyện cho tôi về gia đình, vể những cái tôi đã bỏ lại. Cám ơn các chị.
Cả bạn nữa, người từng có với tôi những kỉ niệm màu hồng thời cấp 2 trước khi thay đổi. Thói quen viết blog và cả thói tự kỉ này là của bạn "lây" tôi đấy.
Và nhiều người nữa....
Tôi biết mỗi người trong số họ đã từng "gánh" tôi đi một đoạn trong đới, thầm lặng và bằng cả tấm lòng.
Hi vọng tôi sẽ nhớ, đúng không.
P.S: Viết cho "tôi" của tương lai:
Nếu có một ngày mày đọc lại những dòng này thì hãy nhớ tìm contact của những người đó nhé. Nhắn cho họ một cái tin nhắn cảm ơn cũng đc. Đừng quên họ, nghe chưa!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment