Thursday, November 11, 2010

Một năm, không quá ngắn cũng chẳng phải quá dài

Hành trình của mình ở Singapore sắp sửa vượt mốc 1 năm. Một năm chưa phải quá dài, nhưng cũng không thật sự là ngắn, đúng không ?

Một năm trước, mình vẫn còn là một đứa fresh, đặt những bước chân đầu tiên lên Singapore với nhiều ước mơ lớn, và hành trang của mình mang đi cũng không nhỏ: cục kiến thức kha khá từ hồi cấp 3, một khoản tiền ko bé tí nào, một mục tiêu mình sau khi tốt nghiệp và trên hết là sự tin tưởng của nhiều người. Và rồi mình đi, một con đường của riêng mình. Trên con đường đó mình đã có dịp đi cùng những người mình quý, gọi là song hành, vì họ vẫn đi trên con đường của họ, mình vẫn đi trên con đường của mình. Trong số đó, tới giờ cũng có những người mình ko còn đi cùng nữa, hoặc lâu lâu chỉ cross-road một lần.

Một năm, khôg dài nhưng đã phơi bày nhiều điều làm mình thất vọng: cuộc sống ở Singapore này thực dụng và chóng vánh: hai người, ngày hôm trước có thể là bạn, nhưng chỉ cần xích minh là lôi được hết bao nhiêu chuyện không tốt của nhau lên để chứng mình rằng người kia không đáng là bạn mình; những tính cảm mà độ dễ vỡ tăng dần theo khoảng cảch hay đơn giản là ý tưởng tận dung triệt để những gì có sẵn, mà đặc biết là con người, để hoàn thành những việc cân làm...

và một năm trôi qua, tuy ngắn nhưng cũng đủ để mình thích nghi với lối sống Singapore này, để bây giờ mỗi lần mình viết một cái email thì luôn bỏ vào hai chữ "Best regards" và một câu chúc nào đó, hay là luôn để một cái :) ở bất kì nơi nào mình có thể; hay đơn giản là để mỗi buổi sáng mình cân nhắc có nên mặc đồ formal đi ra đường hay ko, thay cho việc vớ đại một bộ quần áo bất kì nào đó...

ngay cả những thứ mình chưa từng nghĩ là sẽ thay đổi nay cũng đã khác. cái khái niệm "bạn" bây giờ không chỉ dùng cho một số người đếm được bằng hai bàn tay nữa rồi, phải tập chào hỏi, tập nói những câu chúc mừng sinh nhật nhiều khi chỉ cho có lệ và cả những cuộc trò chuyện mang tính "xã giao" cao nữa :(

vẫn biết đó chỉ là một mảng màu trong bức tranh phức tạp của cuộc sống này, nhưng ngày đó sao mà thấy nhức nhối lạ... nhiều khi mình tự hỏi là mình thay đổi là do mình thực sự là như vậy, hay là do mình chọn trở thành như vậy... bây giờ chỉ còn những buổi meeting, làm project qua đêm; những bữa trưa bên tách cà phê và những câu chuyện về công việc chứ không còn như ngày đầu mới sang: đi ăn khuya, đi chơi đêm, đi tâm sự ở field nữa...

cái có ích là cách mình nói chuyện, suy nghĩ theo một hướng mình cho là hay, thiên về lý trí nhiều hơn. kết quả là một sớ thành công nhất định cũng như là cách người khác nhìn mình thay đổi tích cực, nhưng như vậy đã là hay?

hôm nay mình trò chuyện với hai người, một người đã hiểu mình quá rõ sau bao nhiêu đó năm, một người chỉ mới biết mình gần đây thôi, và nhận ra trong cách nói chuyện của mình có cái gì đó không ổn, quá vội vàng thì phải.... và chợt giật mình...

sắp thểm 1 năm nựa, năm sau không biết mình sẽ nghĩ gì đây...

No comments:

Post a Comment