Lất phất trong gió là những giọt nước nhỏ bay trong cơn mưa nhẹ cuối thu. Trong số đó, có hai giọt mưa là bạn thân của nhau, từ khi quen nhau lúc còn bé tí teo cho đến lúc bắt đầu biết yêu là gì ^^
Giọt mưa thứ nhất hỏi: " Liệu sau khi chúng ta rơi xuống đất rồi thì có còn gặp nhau nữa không ? "...
Đó là câu hỏi thường xuất hiện trong đầu nó, ám ảnh nó từng giây phút, vì trong cuộc đời mình, giọt mưa thứ nhất luôn phải chứng kiến nhiều cuộc chia tay... đó là những người thân của nó theo gió bay lên đám mây màu bạc phía bên bờ đông của đại dương; là một giọt mưa khác, vừa là bạn, vừa là người mà nó cùng làm việc (công việc của giọt mưa ý ^^) lâu thật lâu mất hút trong đám sương mù; là một giọt mưa lớn mà nó vô cùng yêu quý và nể phục bay vù xuống đất, mất dạng...
Trước giờ, nó, cũng như bao giọt mưa tí hon khác, luôn quá nhẹ để có thể rơi khỏi đám mây, và cứ thể, mỗi sáng, nó và giọt mưa thứ 2 cùng ngắm mặt trời lên trên đám mây, để nhìn thấy nắng vàng nhày nhót, chíu sáng qua từng khe hở của đám mây hồng mỗi khi chiều xuống, và cùng hít thở cái không khí dịu êm của buổi sáng yên tĩnh cùng nhau khi cả hai chạy trên những con đường bằng mây...
Mãi cho đến hôm nay...
Hai giọt mưa đã đủ lớn, và như một quy luật tất yếu , chúng rơi xuống đất...
Trong 2 giọt mưa, giọt mưa thứ nhất luôn cố tỏ ra mình mạnh mẽ hơn, để luôn có thể bảo vệ, để làm chỗ dựa cho giọt mưa thứ hai... Nhưng thật sự, nó vẫn có những lúc yếu lòng, vì nói cho cùng, nó cũng chỉ là một đứa trẻ con, và luôn cần có một bạn đồng hành để an ủi... Chính vì vậy, với nó giọt mưa thứ hai là một cái gì đó rất quý giá, mà nó không dám để vuột mất...
Nghe câu hỏi của nó, giọt mưa thứ hai chỉ mỉm cười... vì nó là người biết giọt mưa thứ nhất rõ nhất mà. Giọt mưa thứ hai chỉ đơn giản trả lời 1 câu: " Dù có đi đâu thì cũng sẽ gặp nhau khi tất cả đổ ra biển mà thôi "...Nó biết là câu trả lời đó sẽ làm cho giọt mưa thứ nhất bối rối lắm... Vì với giọt mưa thứ nhất, cuộc đời chỉ đơn giản là những cái có, không mà thôi... nó ít khi nào chiêm nghiệm những gì phức tạp cả.. với nó, cách mà cuộc sống này và những giọt mưa khác đi ngang qua đời nó là những gì nó thấy mà thôi...
Giọt mưa thứ nhất chợt cảm thấy buồn... Nó nhớ lại những gì mà nó đã thấy, đã trải qua... Nó tự hỏi mình liệu giọt mưa thứ hai đang nghĩ gì... liệu nó có thực sự quan trọng với giọt mưa thứ hai không ?...
...
im lặng
...
im lặng
....
....
....
....
Gió bỗng nổi lên.. chỉ còn 1 tí nữa là cơn mưa sẽ đổ ập xuống mặt đất... Giọt mưa thứ nhất chợt gào to lên về phía giọt mưa thứ hai, để nói hết những gì mà nó còn dè chặt trong lòng, trước giờ không dám nói ra... Phía bên kia, giọt mưa thứ hai cũng thì thầm câu gì đó vào gió. Nhưng cả hai đều không thể nghe được nhau... gió đã mang những âm thanh đó bay vút lên trời, đi xa, xa mãi...
Hai giọt mưa ngày càng bay xa nhau... giọt mưa thứ nhất muốn bay theo, nhưng càng cố gắng, nó lại càng cảm thấy mình bị đẩy ra xa bởi cơn gió...
10 mét..
...
...
...
2 mét...
1 mét...
Phía dưới, những giọt mưa thay phiên nhau đập xuống đất, kêu một tiếng "bộp" giòn tan rồi thấm sâu vào lòng đất... ngày càng có nhiều giọt mưa hơn ở giữa giọt mưa thứ nhất và thứ hai, tạo nên một bức tường vô hình, nhưng không thể đi qua...
Chạm đất... giọt mưa thứ nhất rơi xuống trước... nó chợt nhận ra, là nó mặc dù nó luôn tỏ ra mạnh mẽ, nó cần một người để tâm sự và nói chuyện đến mức nào...và nó chợt nhận thấy giọt mưa thứ hai cũng buồn, dù trước đây, khi hai đứa còn chơi chung, giọt mưa thứ hai cũng buồn, nhưng nó chưa bao giờ thấy ánh mắt của giọt mưa thứ hai nhìn nó như vậy...
Ầm.. giọt mưa thứ nhất thấm vào lòng đất, và bắt đầu cuộc hành trình riếng của mình...
Nó trôi âm thầm, từ dòng suối sang con sông, từ ao hồ ra biển... và nó bắt đầu ngừng tìm kiếm giọt mưa thứ hai...
...
thỉnh thoảng những kỉ niệm ấy vẫn xuất hiện trong tâm trí nó, nhưng thường xuyên là những giấc mơ ngắn ngủi, và kết thúc một cách bất chợt...
cho dến một hôm...
...
gần 2 năm sau
..
một cơn mưa trong đêm...
nó tình cờ gặp giọt mưa thứ hai trong một đêm mưa..
cả hai giọt mưa đều bất ngờ...
bỗng dưng nó muốn có cơ hội ngồi nói chuyện thật lâu, nhưng lần này, chính bản thân nó lại không thể níu kéo nó ở lại.... vì nó đang có thật nhiều thứ để làm....
....
giọt mưa thứ hai cũng vậy... tuy nó vẫn là giọt mưa thứ hai ngày nào, nó đã không còn rơi theo cái cùng nhịp với giọt mưa thứ nhất nữa...
nó cũng phải đi...
và thế là chia tay... cuộc gặp mặt chỉ kéo dài 5 phút trong một cơn mưa đêm... và ngoài những lời hỏi thăm mà chúng nó nói với nhau như hai người xa lạ mới quen, câu nói duy nhất mà giọt mưa thứ nhất nhớ được là: " Nếu còn có niềm tin thì dù có chảy đi đâu cũng sẽ gặp lại... "
...
ừ gặp lại... một ngày nào đó..
nhưng có những thứ mà thời gian đã lấy đi rồi và không trả lại... nhớ không.............................
Singapore - Tháng 10 2009

No comments:
Post a Comment