Friday, October 22, 2010

Một vé tàu cho tuổi thơ

Cách đây không lâu, cụ thể là chừng 1 năm trước, mình có đọc cuốn "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" của Nguyễn Nhật Ánh.
Lúc đó thì chủ yếu là đọc thôi, vì mình cũng chỉ cảm nhận được nó như là một câu chuyện, hay đúng ra là tời tâm sự của một con người.

Khi đó, mình cho rằng bằng việc gói gém những cảm xúc của mình lại, chôn trong lòng, họ (người lớn) (vì lúc đó mình chưa 18 tuổi nên còn là "trẻ con" hỉ :P) đã tự đánh mất khả năng được người khác chia xẻ những niềm vui và nỗi buồn. Nói cách khác, họ tự bán đi chiếc vé về tuổi thơ của mình.

Lớn hơn một chút, mình nhận ra không phải người ta muốn bán nó đâu...

Ngày qua ngày, bạn càng lúc càng dấn thân vào cuộc đời, đối diện với nhiều thứ để lo hơn: tiền bạc, quan hệ, tình cảm cũng lằng nhằng hơn, và bạn không thể đối xử với nó như "trẻ con" được (well, cứ nhìn những người xung quanh bạn với những chuyện đó, hay bản thân bạn nữa là thấy, chả phải lấy ví dụ ở đâu xa). Và  càng dấn sâu vào đó, người ta càng phải cứng cáp, vững vàng hơn, nếu không sẽ bị cuộc sống này smack-down 1 cú rõ đau :P.  Ví như là một đứa bé, lần đầu đi ở ngoài nhà ga sẽ nhiều lần lạc lối, lớn hơn một tí thì sẽ nhớ được đường, biết phải đi-đến chỗ nào, còn khi đã lớn rồi thì biết nhìn xung quanh xem có đứa nào chuẩn bị xu đồ mình ko, etc..

Nhưng,
càng sống thực tế (more or less inevitable, though), thì người ta càng lộ nhiều sơ hở
và một lúc nào đó, thời gian đã nhẹ nhàng lấy mất chiếc vé về tuổi thơ của bạn mất rồi...

Thế mà nhiều khi bạn quá mải mê với cuộc sống bộn bề mà quên mất sự tồn tại của chiếc vé đó, để tiếp tục mua những chiếc vé khác, đưa bạn đến những sân ga tiếp theo của cuộc đời. Đó có thể là một nơi bóng bẩy, hào nhoáng của những người thành đạt, cũng có thể là sân ga cáu bẩn của kẻ đã trắng tay. Và (rất) nhiều lúc, bạb dừng chân tại một sân ga với 8 tỉ người nữa, nơi bạn, và bao người nữa chìm hẳn vào đám đông... ở đó không còn cái tối nữa nhỉ, vì bạn chỉ là một con người nhỏ bé trên quả đất này thôi. Khi đấy, nếu có một chiếc gương thì cho bạn soi vào thì sẽ thấy một điều lạ lắm: tất cả mọi người đều đeo một chiếc mặt nạ: nào là mặt nạ nhăn răng cười "=))" trước tất cả mọi thứ, hay là ":((" mỗi khi có chuyện buồn, hoặc tư lự, trầm ngâm và ":-?"... mỗi người tự sắm cho mình một vài chiếc điểm thêm chút riêng tư lên cho khác nhau, nhưng cơ bản thì vẫn là những chiếc mặt nạ. và chúng có ma lực hấp dẫn đến nỗi bạn khó lòng hình dung ra cuộc sống ko đeo một cái mặt nạ nào.



Đôi khi, có những người chợt dừng chân, sực nhớ đến chiếc vé tuổi thơ của mình nhưng đã muộn, vé chỉ bán cho những người không mang mặt nạ mà thôi. Với lại, bạn cũng chả phân biệt được người bán vé nữa, vì ai cũng đã sắm sẵng một chiếc mặt nạ như vậy rồi...

:)

Có lẽ, khi hành trình lớn lên là một cuộc hành trình nhiều mất mát, đúng phải ko bạn ?

No comments:

Post a Comment